WHA light novel

 

Cuộc đào tẩu của Cáo Thủy Tinh.


Phần 1.


Như chính cái tên của nó, Cáo Thủy Tinh là một giống cáo quý hiếm với bộ lông trong suốt như thủy tinh và loài này chỉ có thể được tìm thấy trên núi của vùng này. Vào mùa hè thì chúng sẽ ngủ vùi trong những cái hang mát, mùa đông tới thì chúng mới bắt đầu ra ngoài hoạt động.


Olruggio mò mẫm trên ngọn núi tuyết lạnh cóng người để đi tìm Cáo Thủy Tinh

-----

"Trời ơi... lạnh ch.ết đi được."


Vì Olruggio sinh ra và lớn lên ở Ghodrey, một vùng đất đầy tuyết nên anh không hề xa lạ gì với phép thuật đi trên tuyết cả. Nhưng cho dù có quen với cái lạnh đi chăng nữa thì trời lạnh thì mình vẫn sẽ thấy lạnh thôi. Khi anh xoa hay tay mình vào đôi má lạnh buốt, những bông tuyết đông lại bởi hơi thở của anh, bắt đầu rơi lả tả xuống đất.


Con đường phủ tuyết bạc trắng mặt đất và trải dài tới tận đường chân trời, tuyết cứ rơi dần làm mờ đi những dấu chân nhỏ xíu.


"Nếu không mau lên thì mấy dấu vết sẽ biến mất..."


Olruggio bước đi, cúi gầm mặt xuống, nheo mắt lại trước những bông tuyết lấp lánh.


Đột nhiên, anh đụng ầm vào một vật.


Anh nhìn lên, thấy ngay người bạn thân duy nhất trên đời này của mình đang đứng ngay đó - một phù đội thủy mũ chóp với mái tóc trắng khói; xoăn tán loạn đủ phía, anh đeo một cặp kính với một bên là tròng đen.


"...Qifrey!"


"Olruggio! Cậu làm gì trên núi tuyết vậy!"


"Cậu... cậu có biết tớ lo đến cỡ nào không!?"


"Hả?"


Olruggio hiểu ra mọi chuyện khi thấy ánh mắt bối rối của bạn mình đang nhìn mình qua cặp kính kia.


Đúng như những người xung quanh đã nói anh, những lo lắng của anh là vô căn cứ.

--------

Qifrey biến mất.


Olruggio là người đầu tiên để ý.


Anh mua hơi nhiều Bánh Mì Mũ Chóp nên tính mang qua làm quà cho người bạn thân đã luôn tận tụy cống hiến cho việc thực hành phép thuật. Nhưng cho dù anh có gõ cửa bao nhiêu lần thì cũng không có hồi âm gì cả.


Chắc cậu ấy ra ngoài đi dạo rồi ha - Olruggio lại đi loanh quanh g.iết thời gian và quay lại, nhưng lần này cũng không ai trả lời tiếng gõ cửa của anh cả.


"Này, Qifrey ơi...?"


Anh đẩy cửa, nhận ra cửa không hề khóa và căn phòng bên trong trống không.


Cái màn màu khói treo trên khung cửa sổ đã được khóa kín. Trên bàn làm việc, một lọ mực và một bộ chày còn đựng những nguyên liệu còn sót lại, được xếp thẳng hàng như sinh đôi.


Trên cái kệ, một chiếc tất cũ đã được gấp lại gọn gàng ngay ngắn. Olruggio tới thăm và nhậu xỉn ở nhà Qifrey bảy ngày trước rồi bỏ quên chiếc tất đó ở đây.


"Qifrey?"


Không ai trả lời.


Căn phòng được dọn dẹp gọn gàng tới mức ga trải giường không có một vết nhăn nào. Trông như thể chủ nhân của nơi này chủ ý rời đi và không muốn để lại dấu vết gì nên đã xóa hết bằng sạch vậy. Không hề giống một căn phòng mà chủ của nó chỉ đơn thuần ra ngoài đi linh tinh.


Olruggio lấy chiếc tất của mình trên kệ rồi nhét vào túi và nhìn quanh căn phòng, đôi mày của anh nhăn lại.


Có linh cảm không lành, anh mở tủ của bạn mình ra và thấy quần áo lẫn đồ lót đã ở đây 7 ngày trước giờ không còn nữa.


"Cái tên đó á chớ... đi đâu vậy hả trời?"


Ba ngày sau đó, mỗi lần Olruggio ra ngoài là anh lại lặng lẽ đi tìm Qifrey. Lấy cớ là đi dạo, anh đi khắp cả Đại Sảnh Đường, ghé cả Tháp Chữa Lành. Anh giả vờ là đi mua mực phép để tìm cả trong đám đông ở Thị Trấn Rừng Đầm Lầy tại Kalhn, nhưng anh vẫn không tìm thấy Qifrey. Hơn thế nữa, có vẻ như mọi người xung quanh cũng không hề gặp Qifrey mấy ngày nay rồi.


"Nếu cậu ấy mang theo đồ đạc của mình thì chứng tỏ là cậu ấy tự đi còn gì? Tôi thấy chẳng có gì phải lo cả..." Sinocia nói với vẻ mặt khó hiểu. Alaira và những thành viên khác của đội Cảnh Vệ Ma Thuật cũng nói thế.


Không chỉ giày dép và quần áo, cả bút du hành lẫn sổ phép cầm tay cũng không có trong phòng, thành ra việc người ta suy luận theo hướng Qifrey tự đi là một chuyện hợp lý thôi. Có thể là cậu lên đường đi thực hiện nhiệm vụ được ai đó yêu cầu, hoặc cũng có thể là đi luyện tập cho "Thử thách thứ 5" để được cấp quyền nhận đệ tử, hoặc cũng có thể là cậu đi chơi đâu đó để xả hơi thôi - nói chung thì dù là trường hợp nào, cậu ấy cũng sẽ sớm quay lại đây.


Qifrey sẽ ổn thôi mà.


Người ta càng nói thế, Olruggio lại càng lo.


Sao họ lại khẳng định chắc nịch là Qifrey sẽ không sao cơ chứ? Có rất nhiều thế lực thù địch nhắm vào các Phù Thủy Mũ Chóp, trong đó có cả hội Phù Thủy Mũ Vành nữa. Cho dù Qifrey có giỏi thế nào đi chăng nữa thì cũng đâu phải là không có khả năng cậu ấy rơi vào tay chúng nó?


Và hơn thế nữa, không bao giờ có chuyện Qifrey rời đi mà không nói điều gì với anh, NGƯỜI BẠN THÂN NHẤT CỦA CẬU ẤY.


Olruggio càng ngày càng mất kiên nhẫn.


Khi bình tĩnh lại mà suy nghĩ, anh cũng thấy là bản thân mình có khi đang lo bò trắng răng thôi. Nhưng sự lo âu của anh không biến mất, chỉ ngồi đợi bạn mình quay lại thực sự không đúng với tính cách của anh.


Cứ lấy cớ này cớ nọ và âm thầm đi tìm Qifrey khắp nơi, và rồi anh đã nghe được tin đồn từ một thương nhân ở một thị trấn nhỏ vào lần anh tới đó để đi mua sắm. Người đó kể cho anh nghe về một người đàn ông đeo kính với một tròng đen, đã chuyển tới sống tại một cái chòi quan sát nằm dưới chân núi Edolga.


Olruggio gần như là ngay lập tức nhảy lên một cái xe ngựa bay đậu gần đó để tới núi Edolga.


Anh nhìn thấy cái chòi quan sát như trong lời đồn, nó nằm im lìm dưới chân núi như thể đang bị vùi trong tuyết. Nhìn qua cửa sổ, bên trong tối om và cũng có vẻ như không có người ở.


"Ê mấy đứa ơi! Mấy đứa có thấy một câu trai đeo kính với một bên là tròng đen không?"


Anh gọi với mấy đứa nhỏ đang chơi ném tuyết gần đó. Nghe anh hỏi, tụi nhỏ đồng loạt gật đầu và nói "Dạ, anh đó có ở đây á anh."


"Cái anh mà tóc trắng khói và chĩa tứ phía đúng không?"


"Gần đây thì ảnh vẫn ở trong cái lều đó, sau đó ảnh nói là ảnh sẽ lên núi."


"Lên núi? Vào mùa này ư?"


"Dạ, chắc giờ ảnh cũng đi rồi á."


"Món khoai là ảnh làm ngon ơi là ngon luôn!"


"Đúng thế! Ảnh làm món bánh sandwich kẹp khoai, trứng và thịt xông khoái nè, và cả bánh xếp khoai với bí ngô nữa."


Bánh sandwich kẹp khoai, trứng và thịt xông khoái, và cả bánh xếp khoai với bí ngô chính là món tủ của Qifrey. Chắc chắn người ở trong lều này là cậu ấy rồi.


Olruggio có linh cảm không lành.


Tự dưng cố tình đi sâu vào vùng núi giữa mùa đông thế này là không hề bình thường. Qifrey bị sao vậy cơ chứ...?


Một cơn gió lạnh buốt thổi tuyết bay tán loạn, khiến cho gò má Olruggio ửng đỏ cả lên.


Thứ chờ đợi ta khi đặt chân lên cái vùng núi tuyết Edolga lạnh cóng này đó chính là khung cảnh trắng xóa với tuyết bay mù bạc trời.


"Lạnh ch.ết đi được... Qifrey làm cái quái gì ở đây vậy trời..."


Miệng lẩm bẩm càu nhàu, anh làm ấm tay mình bằng quả cầu lửa trong khi sử dụng phép thuật đi trên tuyết để di chuyển. Đột nhiên, một cành cây trên đầu Olruggio bị cong xuống và khiến tuyết đổ bộp lên đầu anh.


Xìiiii


Quả cầu lửa mà anh cẩn thận vẽ giờ đã biến mất một cách thảm thương.


"A! Trời ơi vẽ cực muốn ch.ết luôn mà còn...!"


Đột nhiên, có một thứ gì đó lấp lánh trong tầm mắt anh.


Khi anh nhanh chóng quay mặt mình lại, anh nhìn thấy một con cáo với bộ lông trong suốt đang chạy vút đi trong tuyết.


"...Cáo Thủy Tinh?"


Cơ thể nhỏ nhắn của nó phát sáng như thể được bọc trong một nguồn sáng yếu ớt. Mỗi sợi lông nhỏ của nó khẽ rung, như thể tiếng chuông từ nơi xa xôi.


Anh như thể bị quyến rũ bởi sinh vật tuyệt đẹp đó, nhưng rồi anh để ý trên cổ nó có li ti đốm đỏ.


"Con đó... nó bị thương...!"


Olruggio bắt đầu chạy để đuổi theo con cáo. Con cáo chạy lên ngọn dốc và biến mất trong chớp mắt.


Và cuộc hội ngộ với bạn thân của anh xảy ra ngay sau đó.


"...Qifrey"


Họ đụng nhau trên một bãi tuyết lúc Olruggio đi vào để mò theo dấu chân của con cáo, và mắt Olruggio mở to.


"Olruggio, cậu làm gì trên ngọn núi tuyết này vậy?"


Câu đó đáng lý ra là anh nói mới đúng chứ.


Nhìn thấy nụ cười vô tư của Qifrey làm anh như thể mất hết sức lực, Olruggio cảm thấy như giờ mình có thể ngã khụy ngay đây luôn. Từ sự hụt hẫng, nhẹ nhõm, và cả sự vô lý khi đã thật sự lo bò trắng răng.


Phần 2


Cả hai quyết định tới chỗ mà Qifrey cắm trại.


Theo phản xạ, Olruggio kéo phần cổ áo của áo choàng lên để che gió. Anh lo lắng cho con cáo thủy tinh kia, nhưng nếu họ định theo dấu nó thì ít nhất cũng phải nghỉ ngơi ở chỗ cắm trại trước đã.


"Ban đầu tớ tới thị trấn nằm dưới chân núi này để mua rượu mật hoa thôi, nhưng người trong thị trấn nhờ tớ đi kiểm tra này nọ vì gần đây có nhiều vụ đá lở quá. Tớ tìm thấy chỗ nền đá bị giòn theo thời gian vì xói mòn tự nhiên, nên tớ quyết định dùng ma thuật để gia cố nó..."


"Mùa này rồi tuyết rơi cỡ đây, làm mất thời gian lắm đấy..."


"Đúng vậy, nhưng đợi tới mùa xuân thì nguy quá. Nên cuối cùng tớ lại không về được nhanh. Tớ làm cậu lo lắm hả?"


"Không, lo gì đâu..."


Cuối cùng những gì mọi người nói đã chính xác.


Một phù thủy giỏi như Qifrey không thể nào dễ dàng bị bắt cóc như thế được, chưa kể là cậu còn cầm hết đồ đạc theo nên khả năng cậu bị ai đó bắt cóc là thấp đến thảm thương. Cho dù cậu ấy có rời đi vì gặp rắc rối gì đó, thì cậu cũng sẽ trở lại thôi.


Thế mà sao anh lại hối hả đi tìm cậu khắp nơi từ ngách này tới ngõ nọ, để rồi giờ chui lên cái ngọn núi tuyết này vậy nè...?


"Olly, gặp lại cậu tớ mừng lắm đó."


Mặc kệ vẻ mặt lo lắng của Olruggio, Qifrey mỉm cười thư thái theo cách của anh.


"Cậu thấy đó, núi tuyết lạnh quá trời, làm tớ cứ mong nhớ cái ngọn lửa ấm áp ấy của cậu."


"...Thôi, dù gì cũng tới đây rồi, để tớ giúp cậu gia cố cái nền đá gì gì đó."


Vừa nói vừa thở dài, Olruggio đột nhiên chững lại.


Qifrey cũng chững lại theo, giật mình nhìn theo hướng Olruggio đang nhìn.


Có ai đó ngã vùi vào tuyết.


Họ chạy ra và đỡ người đó dậy. Người bị ngã đó là một cô bé mặc một chiếc áo choàng màu xanh, tuổi độ chừng mười lăm, mười sáu. Mái tóc ngắn màu đỏ hung của cô bé ướt nhẹp và lạnh ngắt và môi thì cô bé tái nhợt.

Qifrey đưa tay về phía miệng cô bé và thở phào nhẹ nhõm.


"Ơn trời. Cô bé vẫn đang thở..."


Theo quan sát của họ, có vẻ như không có vết thương ngoài da nào.


Olruggio thắp một quả cầu lửa để giữ ấm cơ thể cô bé.


Qifrey và Olruggio mang cô bé tới chỗ họ cắm trại và đặt cô nằm xuống, cuộn cô lại trong một cái chăn và đưa cô bé vô lều. Họ quan sát một hồi thì thấy cô bé đã hồng hào trở lại, cũng như nhịp thở của cô bé đã sâu và ổn định hơn.


"Cô bé có vẻ không sao."


"Cô bé có vẻ không sao."


Họ nhìn nhau rồi gật đầu, xột xoạt ra khỏi lều và chuẩn bị trà.


Nhờ vào ngọn lửa được tạo bởi ấn lửa mà giờ đây khu vực trong lều đã ấm áp hơn.


Hai người bỏ tuyết vào nồi rồi đem đi đun để lấy nước. Khi nồi nước bắt đầu sôi và có bong bóng nổ lộp bộp, chiếc chăn mà cô bé đắp cũng động đậy.


"Em tỉnh rồi này. Nãy em xỉu trên núi đó em."


Khi Qifrey gọi cô bé, cô bé chớp mắt và ngồi dậy, ló ra khỏi lều và nhìn xung quanh với một đôi mắt mờ mịt.


"Xin lỗi em nhé, tụi anh lấy hết mấy món đồ bị ướt của em ra rồi. Anh phơi khô và để nó ở kia kìa."

Olruggio hướng mắt tới chỗ lửa trại, nơi áo choàng và giày của cô bé đang được phơi khô ở đó.


"Dạ... em..."


"Không sao đâu, em an toàn rồi. Giờ trong người em thấy sao? Có cử động được tay chân không?"


"Dạ..."


Cô bé bối rối nhưng vẫn làm hành động co duỗi ngón tay.


"...Có vẻ như không sao."


"Tốt rồi. Lỡ em mà bị bỏng lạnh là tụi anh sẽ không giúp gì được..."


"Phù thủy không được phép có kiến thức y khoa."


"Hả? Hai anh là phù thủy ạ?"


Qifrey và Olruggio lần lượt giới thiệu bản thân và giải thích ngắn gọn mục đích lên núi của hai người họ.


Tên của cô bé là Tu, và cô tới từ ngôi làng phía tây của ngọn núi này.


"Nếu không có hai anh chắc là em ch.ết cóng rồi. Em cảm ơn hai anh nhiều ạ."


"Không có gì đâu em. Nhưng lên núi một mình vào thời điểm này thì anh thấy sao mà liều mạng quá đấy."


"Em tính đi đâu vậy?"


Tu chần chừ một lát, cắn môi rồi nói với giọng nhỏ xíu.


"...em đang trên đường tới thị trấn kế bên. Ba em bắt em... em cần tiền,... nên... để bán được đá quý-"


Giọng cô bé nghẹn lại khi nói chuyện, và đột nhiện cô bé giật nảy mình và biểu cảm trên mặt cô bé thay đổi.


"Phải rồi...! Ngọc bích của em! Ngọc bích của em đâu rồi!"


"Ngọc bích?"


"Ngọc bích nào vậy em?"


Tu nhanh chóng chạy tới chỗ áo choàng em đang phơi, lục lọi phần túi được vá vào lớp lót màu đỏ trong áo.


"Viên ngọc bích mất rồi!? Nó ở đâu vậy chứ!?"


Cô bé nhìn lần lượt khuôn mặt của Qifrey và Olruggio, như thể đanc mong chờ một câu trả lời từ họ.


"T-tụi anh không có lấy trộm viên ngọc của em mà! Thật đấy!"


"Nếu em nghi ngờ thì em cứ lục soát cơ thể bọn anh hoặc lục khắp lều cho tới khi em thấy thỏa mãn là được."


Khi nghe cả hai nói thế, Tu khẽ gật đầu.


"...không, em thành thật xin lỗi vì đã lườm hai anh. Hai anh đã cứu em thì làm sao lại có thể ăn trộm viên ngọc được ạ. Nhưng... giờ em không biết phải làm sao... nếu ba em phát hiện ra em làm mất nó, em không biết ổng sẽ chửi em cỡ nào nữa..."


"Trời đất, em quay về an toàn rồi thì họ còn chửi bới em được gì nữa, đúng không?"


"Không có đâu anh! Ba em ổng sẽ không bao giờ tha thứ! Cái viên ngọc lục bảo đó... thậm chí còn đáng giá hơn chính bản thân em nữa..."


Tu im lặng một hồi và cuối cùng cô bé loạng choạng đứng lên.


"Anh Qifrey, anh Olruggio, em cảm ơn hai anh nhiều vì đã cứu em ạ..."


Nói đoạn, cô bé túm lấy cái áo choàng còn chưa khô của mình, mặc vào và bước ra ngoài. Cô bé hẳn cũng luống cuống, tới mức mà cô mặc ngược áo lộn trong ra ngoài, làm cho cái lớp lót màu đỏ lộ ra ngoài.

"Ủa khoan, em đi đâu vậy em!?"


"Em đi tìm viên ngọc lục bảo. Em nghĩ em làm rớt nó ở đâu rồi nên giờ em sẽ quay lại tìm nó."


"Sao mà tìm được một viên ngọc nhỏ xíu rớt trên núi tuyết chứ!?"


"Không phải một viên đâu anh. Nó là một sợi dây chuyền bằng vàng với 7 viên ngọc bích. Nếu em làm mất nó... là em sẽ không còn nơi nào để về mất nên em phải tìm nó cho bằng được!"


"-Vậy để tụi anh đi tìm cho!"

"Hả!?"


Qifrey nói một cách quyết đoán, và Olruggio nghiêng đầu ngay sau đó.


"Hai anh có tìm được viên ngọc không ạ?"


"Anh không biết. Nhưng phù thủy bọn anh sẽ có nhiều khả năng tìm được viên ngọc hơn là em đi tìm nó bằng mắt. 'Dùng phép thuật để giúp đỡ người khác' - đó là một nghĩa vụ của một phù thủy."


Tu có hơi chần chừ, nhưng rồi cô bé cũng gật đầu.


"Vậy... em nhờ anh nhé? Xin anh hãy tìm ra viên ngọc em làm rơi ạ."


Và cuối cùng Qifrey và Olruggio lại tiếp tục chui lên núi tuyết tiếp.


Tuyết đã ngừng rơi một lát. Cái thế giới bạc trắng lúc này giờ đã tờ mờ lọt vào một chút ánh sáng.


Olruggio dùng tay che mắt lại và lầm bầm, "'Tụi anh' cơ đấy, tự tiện quá hen."


"Nhưng cậu cũng đâu thể để cô bé đi tìm một mình đâu đúng không?"


"Tớ không có bao dung nhạy cảm như cậu đâu nhé. Rồi giờ cậu tính tìm sao? Tìm bằng mắt thường là bất khả thi rồi đấy."


"Hiện tớ chưa biết nên làm cách nào. Tớ chưa nghe về phép thuật nào mà có thể tìm được ngọc bích trên núi tuyết. Nhưng nếu như cậu, 'Phù thủy giữ đuốc', sử dụng sức mạnh của mình và nung chảy hết tuyết trên núi này thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều đấy."


"Tớ làm được, nhưng sẽ không làm đâu."


"Ừm, vì nếu làm vậy sẽ ảnh hưởng tới hệ sinh thái của vùng núi này."


Mò mẫm trên con đường phủ đầy tuyết, hai người họ quay lại chỗ lần đầu tìm thấy Tu.


Cô bé hẳn là tự đi bộ đến đây, nhưng dấu chân của cô bé đã bị tuyết vùi hết và biến mất hoàn toàn.


Qifrey mượt mà vẽ một vòng phép trong sổ tay của anh. Gió nổi làm tuyết bị cuốn lên trên, và những dấu chân biến mất hiện lên trở lại.


"Được rồi, tớ vừa dùng phép quay ngược để tái tạo lại những dấu chân. Giờ ta sẽ đoán được đoạn đường mà cô bé đi."


"Giờ thử đi theo dấu chân của cô bé thôi."


Vừa lần theo dấu chân của cô bé trên núi, cả hai vừa cẩn thận nhìn quanh chỗ dấu chân để xem coi mấy viên ngọc bích có rơi gần đó không.


Sau khi đi bộ gần 2 tiếng và tới gần chân núi, cả hai không tìm thấy gì cả.


"Không tìm được gì."


"Quay lại thôi."


Họ truy ngược lại dấu chân, lần này là leo lên núi những vẫn không tìm được gì.


Khi đã đi được khoảng nửa đường về, Olruggio đột nhiên dừng lại và xoa trán.


“Không được rồi, chuyện này đúng là bất khả thi.”


Mặt tuyết phản chiếu ánh nắng mặt trời giữa trưa chói chang đến mức ngay cả khi có viên ngọc lục bảo nào rớt đâu đâu, họ cũng khó lòng mà phân biệt được chúng.


“Tìm kiếm bằng mắt thường là không thể. Ngay cả đối tớ, người đến từ vùng đất đầy tuyết phủ như Godrey còn thấy thế, nên đối với cậu, người còn không quen với mấy ngọn núi tuyết thế này là còn bất khả thi hơn đấy.”


"Hừm. Nếu không có đống tuyết này thì ta có thể dùng phép ánh sáng để chiếu sáng và hướng theo chỗ nào phản xạ lại ánh sáng này để tìm viên ngọc."


"Cách đó có khả thi không vậy?"


"Không biết nữa, nhưng nghe cũng hay mà. Cậu không muốn thử hả?"


"Thì cũng muốn thử nhưng mà không phải giờ."


Nhận ra cả 2 ít ỏi sự lựa chọn đến mức nào, họ nhìn nhau rồi cười ngặt nghẽo.



Nhận xét